Ô cửa sổ nhỏ và niềm hy vọng lớn lao

Hôm nay là một buổi tối rất bình thường đối với bao người, bao gồm cả tôi! Tôi về nhà và bước vào phòng vệ sinh rửa tay, rửa mặt. Sau đó tôi bước về phòng ngủ, thả mình rơi tự do xuống tấm nệm mềm mại trên chiếc giường gỗ. Thật thoải mái, theo thói quen tôi với tay tìm chiếc điện thoại di động. 

Ô cửa sổ nhỏ và niềm hy vọng lớn lao

Không có tin nhắn nào cả! Thở dài một hơi, tôi cảm thấy hơi hụt hẫng và dường như cảm giác thấy đau lòng nhiều hơn.

Cậu biết không? Kể từ ngày cậu đi, tôi chẳng còn bận rộn trả lời tin nhắn của cậu vào mỗi tối trước khi ngủ nữa. Vì cậu là người bạn duy nhất của tôi lúc ấy và cả bây giờ cũng thế!

Cũng chẳng còn những buổi sáng chúng ta đi ăn cùng nhau. Tuy tôi không thích ăn hành lá nhưng vẫn chẳng dặn dò cô chủ quán rằng đừng thêm hành, vì tôi thích được cậu vớt hết chúng ra một cách dịu dàng, đầy cưng chiều! Nếu cậu vẫn còn ở đây chắc hẳn cậu cũng sẽ làm thế nhỉ?

Cậu cũng sẽ nấu cơm cho tôi ăn cùng mỗi khi tôi bị mẹ mắng và chẳng dám về nhà. Hoặc khi tôi gọi điện thoại cho cậu và báo rằng mình đang đứng trú mưa ở quán ven đường nào đó, cậu cũng sẽ bất chấp mà đội mưa đến ngay. Còn bây giờ, tôi chỉ hy vọng cậu có thể bình an sống tiếp, nhưng khó quá phải không?

Đêm nay tôi nhớ cậu chẳng thể nào ngủ được. Bước ra ban công, những cơn gió thổi như đang gõ cửa từng nhà, từng đợt, từng đợt vi vu. Tôi ngồi lên chiếc xích đu bằng sắt lạnh ngắt, mắt hướng lên bầu trời cao vời vợi. Buổi tối nắng đã nghỉ ngơi phía cuối chân trời, bầu trời chìm vào màn đêm đen kịt, tưởng như xa vô tận, trông rất ảm đạm và thê lương. 

Ánh trăng hôm nay chắc đang rong chơi đâu đó cùng chị gió, nên chẳng thấy xuất hiện nữa, chỉ thấy những vì sao sáng nằm cách xa nhau. Đêm nay có lẽ vắng cậu nên tôi chẳng cảm thấy hơi ấm từ trái tim lan ra khắp cơ thể như những buổi tối lúc trước, khi cậu nhắc tôi phải ngủ sớm, chỉ còn thấy cái lạnh của những cơn gió làm tôi rất tỉnh táo khi nghĩ về kỷ niệm của chúng ta.

Đó là những mảnh ký ức vụn vặt được tôi cẩn thận ghép lại và chiếu lên như một bộ phim trong trí nhớ của mình. Tôi nhớ về những ngày bình yên đó, khi ấy cậu vẫn còn hy vọng rất nhiều vào tương lai. Tuy rằng nằm trên giường bệnh nhưng tâm hồn cậu lại luôn hướng về tương lai xa xăm nào đó chẳng thể gọi tên, một tương lai có thể như bao người mà sống tiếp. 

Lúc ấy cậu có thói quen vươn mắt nhìn ra ngoài những ô cửa sổ đã han gỉ vài thanh sắt bằng đôi mắt đen láy và dường như thấm đượm biết bao nỗi buồn của thế gian. Phòng bệnh mà cậu nằm ở dưới tầng trệt, nơi cậu có thể bắt đầu những giấc mơ dịu dàng. Có thể bắt gặp những chú chim nô đùa trên cành lá, những bông hoa cẩm tú nhỏ xíu màu xanh thấm ướt hơi sương và nhìn ngắm bầu trời cũng xanh ngắt một màu hy vọng. 

Có lần tôi bắt gặp cậu đang ngẩn ngơ ngắm nhìn những khung cảnh xinh đẹp ấy đến quên ăn, quên ngủ. Lúc đó tôi còn hỏi cậu:

      - Bên ngoài cửa sổ có gì đẹp lắm sao? 

      - Đẹp chứ! Vì đây là nơi tớ có thể ôm ấp và vỗ về niềm hy vọng được sống dù đó chỉ là một hy vọng rất nhỏ nhoi.

Kể từ lần đó, tôi quyết định mua cho cậu một chậu xương rồng nhỏ, đầy những gai góc và đặt len lỏi qua những ô cửa. Cậu cũng tỏ vẻ rất thích thú và đinh ninh rằng:

         - Tớ biết vì sao cậu tặng tớ cây xương rồng nhỏ này, tớ sẽ mạnh mẽ hết sức để có thể vượt qua căn bệnh ung thư quái ác này. Nếu không thể thì tớ mong mình ở lại với cậu lâu một chút cũng được...

Tôi hướng mặt ra ngoài cửa sổ, không đáp lại cậu. Nước mắt kìm nén trong lòng bấy lâu lại chực trào. Lúc ấy tôi mới thấy được sự mạnh mẽ của cậu, nó nhiều hơn những gì tôi tưởng. Dáng vẻ luôn kiên cường, mạnh mẽ của cậu khiến tôi rất đau lòng. 

Hôm đó là một ngày nắng đẹp. Tôi rảo bước từ hành lang đến bên phòng cậu. Bước vào trong, vẫn là khung cảnh cũ nhưng cửa sổ lại không mở ra như mọi ngày. Tôi bước về phía cửa sổ và mở then chốt đã gỉ sét, cánh cửa mở ra, những tia nắng đầu tiên chiếu rọi vào phòng, sưởi ấm căn phòng bệnh nhỏ. Cây xương rồng nay đã nở hoa, hoa màu vàng thẫm, gồm bốn năm cánh. Nhìn thấy những bông hoa tôi liền nghĩ đến câu nói của cậu: 

          - Khi nào hoa xương rồng nở, khi ấy hy vọng của tớ sẽ được đền đáp!

Bây giờ hoa nở, nhưng cậu đâu mất? Để chiếc giường chỉ còn lại những song sắt lạnh lẽo, chậu xương rồng cô độc đứng đón nắng mai. Cảnh vật vẫn vậy nhưng thiếu bóng cậu, mọi thứ trở nên rất nặng nề. 

Hy vọng của cậu cũng bốc hơi theo những đám mây, trôi dạt về những phương trời xa bất tận. Một hy vọng sống mãnh liệt được cậu ấp ủ và lớn lên qua từng ngày, nhưng rồi nó cũng bị căn bệnh ung thư của cậu hoá thành mây trời trôi đi mất. 

Tôi nhận ra rất nhiều điều sau sự ra đi của cậu. Không phải cứ hy vọng thôi sẽ được, quan trọng là ý trời có để tôi đạt được nó hay không. Nhưng nếu tôi là cậu, tôi vẫn sẽ tiếp tục hy vọng dù là đến hơi thở cuối cùng. Bởi tôi biết khi chúng ta còn hy vọng thì chúng ta vẫn còn tất cả. Và tôi tin cậu vẫn luôn bên tôi, vẫn đang hy vọng tôi có thể sống tốt hơn mỗi ngày, phải không?

Viết bởi Tuyết Hồng


Về trang chủ: AnyBooks.vn, hoặc click ngay: Sách phát triển bản thân, Sách hay 2021, Đời ngắn đừng ngủ dài, Chiếc lược ngà, Những người khốn khổ, Sách nên đọc khi còn trẻ, Sách cho tâm hồn, Tác giả - Tác phẩm, Những trích dẫn hay, trích dẫn sách, Nghệ thuật sống, Tản văn hay, Góc suy ngẫm, Quà tặng cuộc sống, Bài văn mẫu

Sách cùng danh mục
Chúng ta chỉ độc thân đến khoảnh khắc nào đấy

Chúng ta chỉ độc thân đến khoảnh khắc nào đấy

Đôi khi không thích ai và không ai thích cũng là một loại hạnh phúc. Tại sao em lại cần một người ở...

Sau khi chia tay tôi chẳng thấy đau lòng

Sau khi chia tay tôi chẳng thấy đau lòng

Tình yêu có bắt đầu và kết thúc. Người ta bắt đầu gian khổ kết thúc tốt đẹp. Tôi và em bắt đầu...

Thư gửi anh

Thư gửi anh

Có đôi lời em muốn gửi đến anh nhưng sợ sau này lại quên mất. Hay đơn giản sau này em sẽ chẳng còn...

Có những người trẻ làm tôi tin vào ngày mai

Có những người trẻ làm tôi tin vào ngày mai

Bạn có rơi vào trạng thái mất niềm tin hay chưa? Có bao giờ bạn bị cuộc sống vắt kiệt sức lực...

Viết cho tuổi học trò: Gửi đến những bạn đang học cuối cấp

Viết cho tuổi học trò: Gửi đến những bạn đang học cuối cấp

Những dòng tản văn là những nhắn gửi tới những bạn học năm cuối cấp, biết bao kỷ niệm và kí...

Cậu nhất định phải đối xử dịu dàng với bản thân nhé

Cậu nhất định phải đối xử dịu dàng với bản thân nhé

Cuộc sống nhẹ nhàng là khi cậu không so đo, tính toán thiệt hơn. Chỉ đơn giản là để trời xanh tự...

Khi crush cũng thích mình là cảm giác gì?

Khi crush cũng thích mình là cảm giác gì?

Hóa ra tương tư là như thế, mỗi một giây phút trôi qua đều dài như cả một thế kỷ. Tớ có thể mất...

Chúng ta của sau này có tất cả nhưng thiếu chúng ta

Chúng ta của sau này có tất cả nhưng thiếu chúng ta

“Chúng ta đã ngỡ rằng mình sẽ ở bên nhau mãi mãi. Chúng ta đã từng nói với nhau về “sau này” nhưng...

Gửi cậu - Viết cho những nỗi niềm chẳng ai thấu hiểu

Gửi cậu - Viết cho những nỗi niềm chẳng ai thấu hiểu

Chúng ta chỉ có một lần để sống, hãy coi như tổn thương chính là trải nghiệm mà mỗi người đều...

Tản Văn - Gửi em cô gái của quá khứ

Tản Văn - Gửi em cô gái của quá khứ

Trong cuộc sống của mỗi người, ai cũng có những nỗi niềm riêng, vậy nên đừng quá mong cầu ai đó...

Tản văn - Em yếu đuối cho ai xem?

Tản văn - Em yếu đuối cho ai xem?

Khi màn đêm buông xuống. Có lẽ lúc này em mới được sống thật với chính mình, với cảm xúc của riêng...

Nếu được quay về tuổi thơ, cậu sẽ làm gì?

Nếu được quay về tuổi thơ, cậu sẽ làm gì?

Có những ngày, bản thân chẳng muốn làm gì cả, việc làm mà mình từng yêu thích nhất cũng chẳng màng...

Những Dòng Tản Văn Hay Về Trưởng Thành

Những Dòng Tản Văn Hay Về Trưởng Thành

Trưởng thành chính là khi trái tim dẫu mong manh, nhưng vẫn chứa đựng được hết bao cô đơn, muộn phiền....

Viết cho tuổi học trò: Gửi đến những bạn đang học cuối cấp

Viết cho tuổi học trò: Gửi đến những bạn đang học cuối cấp

Những dòng tản văn là những nhắn gửi tới những bạn học năm cuối cấp, biết bao kỷ niệm và kí...

Tản Văn - Gửi Người Yêu Tương Lai

Tản Văn - Gửi Người Yêu Tương Lai

Gửi anh, người yêu tương lai của em - Em không biết anh là ai càng không biết anh sẽ xuất hiện như thế...

Tản Văn - Cô đơn một phần của trưởng thành

Tản Văn - Cô đơn một phần của trưởng thành

Có bất cứ chuyện gì buồn phải học cách tự mình vượt qua, tự hong khô nước mắt. Không có ai nhắc...

Có những người trẻ làm tôi tin vào ngày mai

Có những người trẻ làm tôi tin vào ngày mai

Bạn có rơi vào trạng thái mất niềm tin hay chưa? Có bao giờ bạn bị cuộc sống vắt kiệt sức lực...

Tản Văn - Bố mẹ chúng ta khổ như thế nào?

Tản Văn - Bố mẹ chúng ta khổ như thế nào?

Cho đến bây giờ tôi mới ngẫm ra, thời gian chỉ có thể khiến tôi trở thành một người lớn sống...

Nếu được quay về tuổi thơ, cậu sẽ làm gì?

Nếu được quay về tuổi thơ, cậu sẽ làm gì?

Có những ngày, bản thân chẳng muốn làm gì cả, việc làm mà mình từng yêu thích nhất cũng chẳng màng...

Tản Văn - Những kiếp người bị quên lãng

Tản Văn - Những kiếp người bị quên lãng

Xã hội càng phát triển thì có vài giá trị bị quên đi, cũng như hình ảnh ông đồ, trong bài thơ cùng...

Lá Thư Gửi Bản Thân

Lá Thư Gửi Bản Thân

Hôm nay cũng không có gì đặc biệt, chỉ là tôi sẽ viết, viết cho bản thân của nhiều năm sau một lá...

Anybooks.vn - Kênh thông tin giới thiệu sách, review sách, chia sẻ những cuốn sách hay nên đọc dành cho độc giả.