Bầu trời nhìn ngược

Bầu trời nhìn ngược

Tác giả:

Xuất bản: 2014

Nhà xuất bản: Văn Học

Nhà phát hành: Limbooks

Dạng bìa: Mềm

Kích thước: 12 x 20 cm

Khối lượng: 300 gram

Số trang: 162

  • Xem thêm các tác phẩm của Mayy
  • Hãy chọn chúng tôi để được
    • Phục vụ uy tín, tận tâm, chuyên nghiệp
    • Thanh toán khi nhận sách trên toàn quốc
    • Đầu sách phong phú, cập nhật nhanh

Giới thiệu

Mayy trong tiếng Ả Rập có nghĩa là nước, mềm mại nhưng mạnh mẽ. Có lẽ thế nên những nhân vật nữ trong cuốn sách nhỏ này cũng mang một vẻ đẹp mong manh nhưng kỳ thực luôn ẩn chứa một sức sống mạnh mẽ. Những câu chuyện của Mayy thường nhẹ nhàng, trong sáng nhưng mang một hơi thở đầy sức sống, nó giúp người đọc có cái nhìn tích cực hơn về cuộc sống. Cách viết giản dị, không quá cầu kỳ về câu chữ nhưng những truyện ngắn của cô cứ đi vào lòng người đọc như một dòng suối mát, giống như tên của cô vậy.

Bầu trời nhìn ngược
"Bạn thân của tôi là một nàng mèo mướp.
Tôi đã tìm thấy nó trong hộp các-tông cũ bị vứt chỏng chơ ngoài bãi đất trống sau khu chung cư. Bộ lông của nó ướt sũng như vừa chui lên từ dưới sông. Thân hình khẳng khiu và gần như kiệt sức vì đói. Tôi lẳng lặng mang nó về nhà, giấu kín trong ngăn tủ. Một tuần sau, nó chính thức được cả nhà công nhận, sau trận mưa nước mắt của tôi và lời trấn an của ông nội. Tôi gọi nó là Hoang. Một cái tên chẳng đẹp đẽ gì, lại buồn và có chút gì đó như là bất cần.

Một tháng sau, nó lớn phổng phao. Vẻ yếu đuối ko còn. Giờ nó đã trở thành một cô mèo dữ dằn nhất mà tôi từng thấy. Ko có tôi ở nhà, nó cào cấu nham nhở mấy tấm thảm chùi chân, ăn sạch hộp cá ngừ mẹ để trên kệ bếp, pha nát đám hoa cẩm chướng ông nội vun trồng ở góc sân.... Trong mắt cả nhà, nó là một con mèo hư đốn. Chỉ riêng với tôi, nó mới tỏ ra ngoan ngoãn và sợ sệt. Nhưng chẳng phải vì tôi đá để hay tỏ ra ghê gớm gì. Ba mẹ bảo tôi hiền lành như đất.

Trên lớp tôi chẳng chơi được với ai. Trong mắt bạn bè, tôi chỉ là một cô nàng cù lần và kì quặc. Khi tôi vừa quay lưng đi, họ xì xầm về vẻ ngoài kì dị của tôi, về sự lầm lì và cả về những hình vẽ quái đản trong cuốn tập Giáo dục công dân vừa bị cô phê bình ngay trước cả lớp, giữa những ánh nhìn nửa giễu cợt nửa thương hại vây quanh.

Nhưng kể từ ngày kết bạn với Hoang, tôi đã có chốn ẩn náu riêng, và những nỗi buồn đã thôi ko còn thổn thức nữa. Tôi xin cô chủ nhiệm cho chuyển chỗ. Chỗ ngồi mới của tôi khá cô lập, nhưng ngập nắng và gió. Thi thoảng mấy lá me già nương theo gió bay cả vào lớp. Tóc tôi lại dính những chiếc lá me xanh thẫm li ti. Trống tiết, bạn bè kéo nhau hết xuống sân trường. Tôi lại một mình, hát khe khẽ bài hát "Có nhớ tôi tuổi 15" quen thuộc, rồi chống cằm nhìn xa xăm ra khoảng ko gian bao la ở ngoài kia khung cửa sổ. Tôi thích nhìn bầu trời ngược, nơi duy nhất trên Trái Đất này chỉ toàn là mây và những vòm lá non xanh.

Một hôm, tôi liều lĩnh mang Hoang tới lớp. Tôi nghĩ nó sẽ thích thú biết bao khi được chiêm ngưỡng một thế giới mới, phẳng lặng giữa những ồn ào. Nó nằm cuộn tròn trong chiếc balo màu xám, chỉ thò cái mũi ươn ướt bé xinh ra ngoài khóa kéo để hít thở ko khí mát mẻ của buổi sớm tinh mơ. Run rủi thế nào, giờ thể dục, khi tôi và cả lớp đang ở tuốt dưới sân thì Hoang cào dây kéo chui ra lúc nào ko biết. Tôi hoảng hốt khi thấy chiếc balo trống trơn. Tôi vội cúi rạp người xuống đất, đảo mắt tìm kiếm. Hoang đang cọ cọ đầu vào chân bàn của Hiếu- Cậu bạn tổ 3. Đúng lúc đó, Hiếu vô tình cuối xuống. Sửng xốt xen lẫn thích thú, cậu ấy đưa tay vuốt nhẹ sống lưng Hoang. Hai ánh mắt giao nhau. Hiếu hiểu ngay ra vấn đề, trước nét mặt kinh ngạc của tôi, Hiếu lặng lẽ bế Hoang lên, nhẹ nhàng đặt vào một ngăn trong chiếc balo màu ghi sáng của cậu ấy và kéo khóa lại. Tôi trợn tròn mắt nhìn Hiếu. Cậu ấy ngó lơ.

Tiết Hình học ko gian, thầy giảng bài mới mà tôi cứ nhấp nhổm ko yên. Hiếu hiền lành và ít nói. Nhưng ai mà biết được. Cậu ấy đang cầm trong tay một bí mật động trời. Biết đâu, cậu ấy sẽ hô toáng lên, để cả lớp được một trận cười thả cửa. Tiếng chuông báo hết tiết khiến tôi giật bắn. Tôi nhìn Hiếu và chờ đợi. Hiếu ra hiệu để tôi ra ngoài gặp cậu ấy, nhưng lại ko mang Hoang theo. Hành lang phía sau lớp, ngay lhusc quẹo qua khu thư viện bỏ trống, Hiếu mỉm cười hỏi tôi:
     - Cậu đem mèo tới lớp như thế này đã bao nhiêu lần rồi?
     -Lần đầu tiên đấy. Tớ thề!- Tôi lắp bắp, hệt như đang phải trình báo trước cơ quan công an
     -Nó dễ thương lắm, rất dạn dĩ và ưa khám phá chứ ko nhút nhát như cô chủ!- Hiếu tủm tỉm- Cậu vui lòng cho tớ mượn em mèo đó đến cuối tiết chứ?
     -Ơ, ko được....!- Tôi hoảng hốt
     -Sao thế?
     -Cậu chưa hiểu tính nết nó đâu, nó dữ dằn lắm. Ko quen chỗ lạ, coi chừng chút nữa nó sẽ gào ầm lên rồi cào tung cả balo của cậu ra đấy- Tôi cảnh báo
     -Tớ chấp- Hiếu dửng dưng.
 Chuông reo vào lớp. Hiếu vào trước, ko quên ngoái lại an ủi tôi:
     -Ở nhà tớ cũng nuôi mèo nên thừa kinh nghiệm!
     -Ừ, thôi. Tùy cậu!- Tôi thở dài

 Đó là lần dầu tiên tôi nói chuyện với Hiếu. Một điều gì đo vui vui tung tăng theo tôi suốt sáng hôm đó. Ít ra cũng phải có ai trong lớp nghĩ tôi bình thường chứ. Kể cả mang một con mèo tới lớp và giấu nó trong balo. Hiếu còn khen nàn mèo nghịch ngợm của tôi dễ thương cơ mà. Tôi tin, cậu ấy ko nói dối.

 Hiếu muốn gặp "cô bạn thân" của tôi nhiều hơn. Ngã tư gần trường có một quán chè nhỏ, núp bóng dưới tán bàng xanh um. Hiếu thường hẹn tôi ở đó. Cậu ấy gọi sẵn hai ly chè và trong balo lúc nào cũng thủ sẵn con cá khô nho nhỏ, quà cho cô mèo háu ăn.
     -Cậu đừng gọi nó là Hoang- Hiếu bảo, sau khi tôi đã yên vị trên chiếc ghế quen thuộc.
     -Tại sao?
     -Nghe buồn lắm. Rồi một ngày nào đó, nó sẽ bỏ cậu mà đi. Hãy nghĩ cho nó một cái tên mới mang ko khí gia đình. Nó sẽ ở lại  hoài với cậu
     -Tớ chẳng tin. Tớ hiểu tính nết nó quá mà
 Hiếu im lặng. Cậu ấy cẩn thận xắt cá ra thành từng miến vừa vặn cho Hoang. Nó ăn ngon lành, như thể Hiều là một người quen đã từ lâu lắm rồi.
 Một tháng, rồi hai tháng...trôi qua. Tôi bắt đầu có những gạch đầu dòng nho nhỏ về cậu bạn cùng lớp:
      -Hiếu rất yêu mèo( cứ nhìn cách cậu ấy háo hức khi nhìn thấy Hoang lần đầu thì biết)
      -Chu đáo và tình cảm( balo của cậu ấy lúc nào cũng sực mùi cá khô)
      -Quan trọng nhất là cậu ấy ko trêu chọc tôi. Chưa bao giờ, kể cả một nụ cười chế giễu kín đáo.
 Tôi tin cậu ấy. Niềm tin góp nhặt từ những hành động vụn vặt hằng ngày, và cả từ những linh cảm nữa. Bữa cơm tối cùng gia đình, ngoài Hoang, tôi đã có thêm một đề tài mới để kể với cả nhà, về cậu bạn cùng lớp  "rất được lòng Hoang". Tất nhiên, ba mje và ông nội đều rất vui. Hoang cũng có ẻ vui. Nó đã thôi ko cào cấu mấy tấm thảm chùi chân, ăn vụng cá tươi của mẹ hay phá tan tành chậu hoa cưng của ông nội nữa. Hoang trở nên hiền ngoan như nắng. Tối tối, thấy tôi cuộn tròn trong chăn hì hụi đan áo len là nó lại len lén rúc đầu dưới gối, nằm thiêm thiếp như thể đang chiêm nghiệm điều gì. Tôi đưa tay gãi gãi lên sống lưng của nó, cười một mình. Sự xuất hiện của Hiếu là một điều kì diệu, quả đúng là một điều kì diệu.
 Chiều thứ sáu, Hiều rủ tôi đi ăn chè. Ngồi sau lưng cậu ấy, tôi hỏi nhỏ:
     -Cậu có vẻ thích ăn ngọt nhỉ?
     -Haha, hơi hơi thôi. Quan trọng là tới thích nhìn mọi người lúc họ ăn đồ ngọt í, như một chiếc bánh chocolate nhân mứt đâu hay một ly chè đậu đen to oạch chẳng hạn. Khi ăn một món gì đó ngọt thật ngọt, gương mặt ai trông cũng có vẻ mãn nguyện lắm!
 Tôi ngẩn mặt ra. Có vẻ Hiếu nói đúng. Lần nào đi ăn chè cùng cậu ấy, tôi cũng thấy vui, dù có lúc hai dứa cỉ nhìn Hoang mà chảng nói câu nào.
 Một buổi sáng Chủ nhật, Hoang đột nhên biến mất. Tôi hoảng loạn khi thấy nó ko cào cào vào gót chân tôi như mỗi sáng, hoặc nằm thiêm thiếp sưởi nắng ngay bên cạnh chậu xương rồng đặt trên bậu cửa sổ. Tôi lục tung cả nhà: Trong bếp, dưới gầm bàn và cả trong tủ quần áo. Tôi lao ra vườn. Tôi gọi nó. Ba mẹ, ông nội, cả chú hàng xóm tốt bung cũng bổ nhào đi tìm. Hoang biến  mất, ko một dấu vết. Cứ hệt như có một ai đó đã lén trèo qua ô cửa sổ vào lúc nửa đêm và bế phốc nó đi.
 Tôi ngồi thụp xuống sàn nhà, ôm mặt khóc. Một con mèo hoang thì có gì phải tiếc? Ko, ó là một phần của tôi mà. Có nó, cuộc sống của tôi được chia sẻ, nhiều lắm. Tôi chợt nhớ về lới cảnh báo của Hiếu. Có ẩn ý gì đằng sau một cái tên?
 Hiếu bảo tôi kiên nhẫn chờ đợi. Có thể Hoang đang lần tìm về chốn quen, hay đi theo tiếng gọi của một an mèo bảnh trai nào đó. Tôi khó chịu:
     -Cậu thôi đi, đây ko phải lúc đùa!
 Hiếu lúng túng. Cậu ấy quay lưng bỏ đi. Tôi chợt thấy mình thật ích kỉ. Chiều, tôi lẳng lặng xách xe chạy ra bãi đất trống gần nhà, nơi lần đầu tiên tôi tìm thấy Hoang. Bãi đất xanh um cỏ. Nhiều hộp các-tông cũ. Hoang ko có ở đây, hoặc nó đã từng quay trở lại đây rồi lại chạy đi đâu đó.
 Luc đứng trước khúc sông vắng teo và lộng gió, tôi bỗng có cảm giác thực ra tôi đang tìm lại chính mình-một tôi trong veo của nhiều năm về trước. Trước cả lúc Minh đi du học, cùng cô bạn gái xinh xắn của cậu ấy. Minh từng là bạn thân củ atooi, rất thân. Nhưng cậu ấy chỉ coi tôi như một cơn gió thoảng. Cậu ấy đã đáp lại tình cảm của tôi bằng một dòng tin nhắn lạnh lùng: "Tớ ko phù hợp". Một người thân thiết bước ra khỏi đời tôi và từ đó, tôi tự xây một ốc đảo kiên cố, rồi cứ luẩn quẩn hoài ở trong đó. Hoang giống tôi. Nó cũng bị bỏ rơi, cũng xấu xí tới mức chẳng ai thèm nhận nuôi cả. Tôi thương nó vì rất thương tôi.
 Đêm đêm, tôi hay giật mình tỉnh giấc. Ô cửa sổ mở toang, tấm rèm bay phần phật vì gió lớn. Từ ngày Hoang bỏ đi, tôi ko khép cửa sổ, dù có nhiều đêm trời đổ mưa rào. Tôi tin hắc, một ngày nào đó, Hoang sẽ quay lại, sau chuỗi ngày rong ruổi mệt nhoài đi tìm kí ức bị bỏ quên của nó. Hoang chưa bao giờ là một con mèo bình thường. Nó biết tủi thân, biết tổn thương. Nó còn đọc được cả suy nghĩ của tôi. Với tôi, Hoang là một cô mèo ưu tư nhưng mạnh mẽ.
 Ngày thứ 28, Hoang vẫn việt tăm. Nỗi lo trong tôi cứ ngày một dày thêm. Mẹ bảo chắc nó đã bị kẻ xấu bắt mất. Thởi buổi này, nếu ko được chăm nuôi, hiếm có con mèo nào đi hoang mà sống sót. Tôi bỏ dở chén cơm, lẳng lặng đi lên phòng. Tôi bần thần gấp lại tấm nệm nhỏ xíu màu cà phê sữa, rữa sạch chén cơm cá và đặt ở bậu cửa sổ, nơi có chậu xương rồng đã bắt đầu trổ hoa. Hoang của tôi đâu dễ dàng đầu hàng đến thế!
 Chiều, Hiếu bấm chuông inh ỏi nhà tôi. Cậu ấy toét miệng:
     -Đi ăn chè?
     -Ko. Tớ hơi mệt. Để hôm khác nhé!- Tôi uể oải
 Hiếu khẽ nhíu mày khi nhìn thấy gương mặt bất cần đời của tôi:
     -Này nói thật nhé, trông cậu còn thiếu sức sống hơn cả một cô mèo
     -Sao?- Tôi sửng sốt
     -Ừ. Thật ko hiểu sao Hoang lại có thể ở chung phòng với một cô chủ âu sầu như cậu
     -Tớ vậy đấy! -Tôi nói cùn
     -Thế có đi ăn chè ko để người ta còn biết?
     -Ko. Cậu về đi!- Tôi cương quyết
 Hiếu ko về. Cậu ấy đẩy mạnh hai cánh cửa cổng màu xanh, dựng xe, đặt balo xuống đất và cẩn thận mở khóa kéo. Từ ngăn trong cùng của chiếc balo màu ghi sáng, Hoang lách mình chui ra. Tôi há hốc miệng. Trông nó tròn lủm như hột sầu riêng.
     -AAAAAAAA!!!!!!- Tôi hét lên - Cậu tìm thấy nó ở đâu thế?
     -Ở nhà tớ chứ đâu!- Hiếu tủm tỉm
     -Nó biết đường tìm qua nhà cậu? Ôi trời!!!
     -Ko. Tớ đã xin phép ba mẹ và ông nội cậu để... đánh cắp nó!
 Ko thèm để ý tới gương mặt tức tối của tôi, Hiếu nói tiếp:
     -Hoang đã hoàn toàn thay đổi. Cậu nhìn nó mà xem, khác hẳn. Và tớ đang hết sức thắc mắc, rằng tại sao cậu lại ko thể?
     -Tại sao? Vì nó chỉ là một con mèo. Cậu cho nó ăn, nó vui. Cậu chơi đùa với nó mỗi ngày, nó vui. Tớ thì ko thế!
     Hoang ko phải là con mèo bình thường. Nó hiểu cậu và giống cậu!- Hiếu nhìn thẳng vào mắt tôi.
 Tôi ôm Hoang chạy thảng lên phòng bỏ mặt Hiếu đứng ngẩn người giữa sân. Cậu ấy cứ nghĩ mình thật vĩ đại khi đã bước vào cuộc sống của tôi, để khuấy động nó và cả thay đổi nó. Nhưng nỗ lực kỳ cục của cậu ấy chỉ khiến tôi hoảng sợ và rúc sâu thêm vào ốc đảo của mình.
 Tôi ko nói chuyện lại với Hiếu. Hoang mập mạp và vui vẻ lên trông thấy. Nhưng Hiếu đã khiến tôi lo lắng, cả tự ái và tổn thương. Tôi ko phải một nàng nèo nhu mì để mặc cậu ấy muốn nghĩ gì thì nghĩ.
 Hoang thực sự thay đổi. Dường như nó đã ko còn chút nào cái mặc cảm tủi thân của một con mèo từng bị bỏ rơi. Nó chẳng nể nang ai, leo tót lên lòng, khẽ xoay cái bụng tròn và lim dim mắt ra ý đã sẵn sàng để được vuốt ve. Cả nhà phì cười vì cái kiểu yêu sách yêu thương của nó. Hoang trở thành một nàng mèo tràn đầy tự tin rằng mình sinh ra để được yêu thương, chiều chuộng như bao con mèo trên tế gian này. Thế giới của nó ko còn chỉ quanh quẩn bên tôi.
 Mỗi khi cón tin nhắn hay cuộc gọi đến, hai mắt nó lại tập trung hết sức vào chiếc điện thoại đang đổ chuông inh ỏi trên bàn. Đoạn, nó quay sang nhìn tôi, hệt như muốn bảo: Nghe đi thôi, chứ còn chần chờ gì nữa! Tôi tin là Hoang đã bị nhiễm chút gì đó của Hiếu. Ánh mắt của nó, cách hất đầu như ra lệnh, và cả điệu bộ vui vẻ lúc được cho ăn....
 Hiếu qua nhà tôi trưa Chủ nhật, trong lúc tôi đang thu mình ngủ ngon lành trên chiếc sofa êm ái. Tôi nghe loáng thoáng tiếng ba mẹ mới cậu ấy ở lại ăn cơm. Rồi lại có vật gì đó mềm mại cọ cọ vô bàn chân. Tôi mở choàng mắt. Hoang đang tìm cách gọi tôi dậy.
 Sau bữa trưa, Hiếu rủ tôi lên trường hóng gió. Hoang nằm im trong ngăn balo màu ghi sáng. Hiếu dẫn tôi lên khoảng hành lang rợp bóng bên khu thực hành.
     -Đây là chỗ của tớ-Hiều nhấn mạnh- Nhiều gió này. nhiều lá này, đảm bảo hơn đứt chỗ ngồi chỉ toàn là nắng của cậu.
     -Cậu đã ngồi chưa mà biết?- Tôi cái kỉnh
     - Rồi, nhiều lần rồi. Cũng toàn là lá me bay.
 Tôi kí vào đầu cậu ấy một cái, rồi nhe nhẹ kéo khóa balo, để Hoang lách mình chui ra. Hiếu ôm Hoang nằm ngả lưng xuống nền gạch rải đầy lá me bay. Tôi ngồi vắt vẻo tren bàn, hai chân đung đưa lắng nghe giai điệu dịu dàng của trưa Hè xao xác gió........"
 

Tác giả


Đọc thử nội dung

Những nội dung dưới đây là xem trước một số trang của cuốn sách: Bầu trời nhìn ngược.
Các trang này có thể không liền nhau để đảm bảo bản quyền.
Trang 29
 bốn phương tám hướng hay sao? Và quan trọng hơn cả, e hèm, tháng 9 là tháng báo hiệu Thu về. Mùa Trung thu năm nay, bạn và gia đình muốn thưởng thức bánh Trung thu homemade vừa ngon vừa đảm bảo chất lượng với giá cực mềm? Hãy gọi cho tớ, số điện thoại 0933 xxx xxx (gặp Huy "sếu" đẹp trai ).

Mặt cái Dương đờ đẫn, rồi nó nhanh chóng nhập dữ liệu vào não bộ. Huy "sếu" bán bánh Trung thu? Tên hậu đậu, vụng về nhất lớp định làm bánh Trung thu? Không không, quá nguy hiểm!

Nhưng đó là sự thật.

Mất hai tiết đầu vò nát mớ tóc xoăn tít, Huy “sếu” mới rặn ra được một đoạn quảng cáo mà Quang "còi" là: cực kì linh tinh và rối rắm, chẳng ăn nhập gì với chuyên môn”. Đây là phi vụ làm ăn đã được lên kế hoạch từ trước của cả đám con trai 11B6. Trung thu năm nay, bọn nó sẽ xắn tay làm mẻ bánh đầu tiên trong đời. Lời rao đã được dán chi chít trong lớp, hành lang, căng-tin lẫn… nhà vệ sinh trong trường, nói chung là ở bất cứ vị trí nào dễ thấy nhất. Công thức và nguyên liệu cũng đã sẵn sàng (google một phát là ra cả đống luôn)
Trang 31
Mảnh vỡ thời gian

Tôi đưa tay với lấy cái li duy nhất còn lành lặn trên bàn, rót nước thật đầy và uống một hơi cho đến khi cạn sạch. Cổ vẫn khô khốc. Tôi mở tủ lạnh, chặc lưỡi lây một trái táo đã héo quắt đưa lên miệng nhai rôm rốp. Cảm giác buốt lạnh lan ra đến tận mang tai. Đồng hổ điểm bảy tiếng. Bô' vẫn chưa về. Mẹ vẫn chưa về. Con Zin nằm im lìm ỏ góc nhà. Tôi biết mình sẽ phải dọn dẹp bãi chiến trường tự nấu mì gói cho bữa tối, và ngủ một mình đêm nay. Khi nào 'bão" tan, thường thì ngay sáng hôm sau bô' mẹ mới về. Tôi không rõ tôi đi đâu, nhưng mẹ thì chắc chắn là đang ở bên nhà cô Huệ cô bạn thân thời đại học. Mẹ chẳng bao giờ về nhà ông bà ngoại, vì ông bà ngoại mà biết bô'
Trang 47
- Vâng

Anh Minh tự pha cho mình một li đen nóng rồi ngồi đối diện với tôi giọng buồn hiu:

- Tháng sau, có lẽ anh phải dẹp Cốm.

- Người ta đòi tăng tiền thuê mặt bằng hay anh không kéo lại được vôn? -Tôi hốt hoảng.

Anh Minh nhún vai:

- Anh đang chờ một người. Nhưng hình như anh đang làm chuyện vô ích rồi.

- À, ra thế... - Tôi ngả người ra ghế, bắt đầu cảm thấy câu chuyện thật thú vị - Chị ấy là người yêu cũ của anh à?

- Không Một người mà anh thích, và đã hứa sẽ chờ.

- Ở đây?

- Ừ. Am từng nói với chị ấy, anh sẽ mở Cốm.

■ Nhưng anh mở Cốm mới được hai tháng mà? - Tô đặt cuốn manga xuống bàn rồi nhấp một ngụm cà phê.

Sách cùng thể loại

Trải nghiệm cùng Anybooks.vn

Với mong muốn mang lại cho bạn đọc một điểm đến lý tưởng để mua sách với những trải nghiệm tốt nhất, Anybooks.vn chỉ tập trung vào sản phẩm sách với hàng chục ngàn đầu sách khác nhau. Bạn có thể dễ dàng và nhanh chóng tìm được những đầu sách như ý với ít thao tác nhất và ít thời gian nhất.
Đội ngũ tư vấn của Anybooks.vn với sự tận tâm và nhiệt tình luôn nỗ lực để sẵn sàng phục vụ các yêu cầu của bạn, và giúp bạn tìm ra những cuốn sách phù hợp nhất với nhu cầu đọc của mình.

Anybooks cảm ơn tất cả bạn đọc đã luôn ủng hộ và cam kết luôn phục vụ bạn hết mình!
Chao quy nha sach Anybooks.
Cảm ơn vì đã giải quyết đơn đặt hàng của chúng tôi nhanh chóng và đã giao sách đúng hẹn. Tôi rất vui vì ở VN có một nhà sách online uy tín và làm việc với phong cách hiện đại phục vụ nhanh, giống ở nước ngoài.
Chúng tôi sẽ thường xuyên đặt sách và sử dụng dịch vụ của quý của hang, xin hãy luôn nâng cao chất lượng và phong cách phục vụ để quý cửa hàng luôn được người tiêu dùng tin tuong xếp hàng uy tín nhất Việt Nam.
Chị Minh Hạnh (Công ty Hanoi BS Co.Ltd)