Sông

Sông

Tác giả:

Xuất bản: 2012

Nhà xuất bản: Trẻ

Nhà phát hành: Trẻ

Dạng bìa: Mềm

Kích thước: 14 x 20 cm

Khối lượng: 350 gram

Số trang: 300

  • Xem thêm các tác phẩm của Nguyễn Ngọc Tư
  • Hãy chọn chúng tôi để được
    • Phục vụ uy tín, tận tâm, chuyên nghiệp
    • Thanh toán khi nhận sách trên toàn quốc
    • Đầu sách phong phú, cập nhật nhanh

Giới thiệu

Nguyễn Ngọc Tư - cây bút của mênh mang sông nước miền Nam, của những kiếp người nghèo khổ đã quen thuộc với độc giả qua những truyện ngắn đầy cảm xúc như: Cánh đồng bất tận, Khói trời lộng lẫy, Ngọn đèn không tắt...Nhưng lần này cô trở lại để thử sức với một thể loại mới, thể loại tiểu thuyết.

Tiểu thuyết Sông của Nguyễn Ngọc Tư vẫn được NXB Trẻ giữ kín cả về nội dung và hình thức cho đến khi sách phát hành. Nhiều người trong văn giới cho rằng, đây sẽ là một trong vài cuốn sách “ầm ĩ” trong thị trường xuất bản năm 2012.

Trích
cô gái nổi tiếng của quán Tẩm Sương, Đó là lý do Cao sẽ thức trắng đêm nay để quét đèn đợi cô.- Tôi đã rủ cô đi về. Cô nói cậu chỉ một mẩu con con vầy thì làm gì để nuôi tôi?Hường cười, bấm chuông để khách khác vào. Cúc áo không cài, vì tí nữa rồi cũng mở.Bối ngồi dựa cái cột nhà, anh ta sẽ thức cùng Cao. Chờ đợi một thi thể là cảm giác đáng để trải nghiệm, cũng không mấy khi con người ta có dịp.Xu ngủ sấp trên cáị giường dài hai mét, đến anh ta còn lọt thỏm. Cao đã thuê đóng giường này cho Hường, độ dài của giường nói vậy. Cậu ngồi tựa vách, mân mê điện thoại thấy bóng tối hun hút trong cái màn hình.Tin đã tạnh. Nghe tiếng Cao cứ ngùi ngùi lẫn trong mưa.- Tôi gọi Hường Buồn vi cái rún của cô buồn lắm, nhìn
như một mặt người đang khóc.Bọn cậu đã được nhìn thấy cái rún buồn hiu đó vào rạng sáng hôm sau. Toát ra một nét đẹp não nùng dù mặt hơi rúm ró một chút, mắt mở đầy chới với. Da xanh phẳng mịn như đắp bằng sáp. Cao vùi mặt vào rún cô rất lâụ rồi nói vẫn còn thơm.- Cô đã bồi dầu thơm lên đó vì tôi, cho tôi. Là biết trước sẽ đi gặp tôi.Mặt Cao nhòe nhoẹt nước.- Mình cũng có hẹn với ngựời này.Bối bẩn thần, tay chải vào mớ tóc ướt ròng của cô.Trưa hôm kia tàu cao tốc quăng ba thằng người nhếch


---

Tú thì hơi ghét cái kiểu “gì cũng được*?, Tú nói mấy chữ cứ âm u chẳng biết đâu mà lường. Thích gì thì nói thẳng ra cho đỡ phải đoán. Sao mà có người đến nghĩ cũng lười, sau đó là một cái cốc đầu.

Mình thích được chôn giữa đồng hoa cải vàng như vầy. Ba năm trước, ở Mộc Châu, Tú nói vậy, ngay lập tức cậu không dứt mắt ra khỏi Tú dù mới gặp nhau một ngày trước, ở bến xe. Thậm chí không phải là cuộc hẹn hò trên mạng. Chỉ lên chung chuyến xe ngồi cùng một hàng ghế. Len lỏi vào mũi cậu mùi trà xanh mà Tú vò nát ngửi cho đỡ say xe. Khi đó cậu bắt đầu nghĩ về chữ duyên, chứ không đâu có hai kẻ quảy ba lô đi bụi cùng trồi về phía núi. Ngày mười bảy tháng mười một - Mùa đông chưa đi được nửa đường rét của nó. Nắng trên những triền núi chảy ròng xuống, khỏa lìm lịm trong thung lũng. Thè lưỡi ra có thể nếm được cái vị thanh thao của nắng. Cậu cũng muốn được những vạt hoa cải vàng nuốt chửng lấy mình, dìm sâu tận đáy.

Cho đến bây giờ cậu đã không gặp lại cái màu nắng hơi ngả xanh và óng ánh ấy nữa. Nhưng nỗi khao khát được chìm sâu vào một cái gì đó, mềm và dịu ngọt thỉnh thoảng lóe lên.

Đã bảy ngày cậu không ngồi quán Gió ở góc đường Lý Thường Kiệt. Bách gọi nói sáng nay chỉ có mình tao, tụi thằng Lâm đi kiếm cơm ở tòa xử vụ vợ đốt chết chồng. Tụi nó không thoát được kiếp ruồi bu rác. Nhóm ngồi quán sáng của cậu có gẩn chục người, phần lớn làm việc cho mấy báo mạng. Gặp thường thì không sao, nhưng lâu lâu
  

Tác giả

Nguyễn Ngọc Tư
Nhà văn Nguyễn Ngọc Tư sinh năm 1976 tại xã Tân Duyệt, huyện Đầm Dơi, tỉnh Cà Mau. Là một nữ nhà văn trẻ của Hội nhà văn Việt Nam.
Tác phẩm nổi tiếng nhất của cô là tác phẩm Cánh đồng bất tận, đã nhận được giải thưởng của Hội nhà văn Việt Nam năm 2006.
Tác phẩm chính
Ngọn đèn không tắt (2000)
Ông ngoại (2001)
Biển người mênh mông (2003)
Giao thừa (2003)
Nước chảy mây trôi(2004)
Cái nhìn khắc khoải
Sầu trên đỉnh Puvan (2007)
Truyện ngắn Nguyễn Ngọc Tư (2005)
Cánh đồng bất tận (2005)
Tạp văn Nguyễn Ngọc Tư (2005)
Ngày mai của những ngày mai (2007)
Gió lẻ và 9 câu chuyện khác (2008)
Biển của mỗi người (2008)
Yêu người ngóng núi (?, tái bản 2010)
Khói trời lộng lẫy (2010)
 
Giải thưởng
Với những tác phẳm của mình, cô đã đạt được nhiều giải thưởng như:
2000: Tác phẩm Ngọn đèn không tắt: Giải I trong Cuộc vận động sáng tác Văn học tuổi 20 lần II
2001: Tác phẩm Ngọn đèn không tắt: Giải B ở Hội nhà văn Việt Nam
2000: Tác phẩm Ngọn đèn không tắt: Ủy ban toàn quốc Liên hiệp các Hội Văn Học-Nghệ Thuật Việt Nam
2003: Một trong "Mười nhân vật trẻ xuất sắc tiêu biểu của năm 2002"
2006: Tác phẩm Cánh đồng bất tận: Giải thưởng Hội nhà văn Việt Nam năm 2006

Đọc thử nội dung

Những nội dung dưới đây là xem trước một số trang của cuốn sách: Sông.
Các trang này có thể không liền nhau để đảm bảo bản quyền.
Trang 39
 cô gái nổi tiếng của quán Tẩm Sương, Đó là lý do Cao sẽ thức trắng đêm nay để quét đèn đợi cô.

- Tôi đã rủ cô đi về. Cô nói cậu chỉ một mẩu con con vầy thì làm gì để nuôi tôi?

Hường cười, bấm chuông để khách khác vào. Cúc áo không cài, vì tí nữa rồi cũng mở.

Bối ngồi dựa cái cột nhà, anh ta sẽ thức cùng Cao. Chờ đợi một thi thể là cảm giác đáng để trải nghiệm, cũng không mấy khi con người ta có dịp.

Xu ngủ sấp trên cáị giường dài hai mét, đến anh ta còn lọt thỏm. Cao đã thuê đóng giường này cho Hường, độ dài của giường nói vậy. Cậu ngồi tựa vách, mân mê điện thoại thấy bóng tối hun hút trong cái màn hình.

Tin đã tạnh. Nghe tiếng Cao cứ ngùi ngùi lẫn trong mưa.- Tôi gọi Hường Buồn vi cái rún của cô buồn lắm, nhìn như một mặt người đang khóc.

Bọn cậu đã được nhìn thấy cái rún buồn hiu đó vào rạng sáng hôm sau. Toát ra một nét đẹp não nùng dù mặt hơi rúm ró một chút, mắt mở đầy chới với. Da xanh phẳng mịn như đắp bằng sáp. Cao vùi mặt vào rún cô rất lâụ rồi nói vẫn còn thơm.

- Cô đã bồi dầu thơm lên đó vì tôi, cho tôi. Là biết trước sẽ đi gặp tôi.

Mặt Cao nhòe nhoẹt nước.

- Mình cũng có hẹn với ngựời này.

Bối bẩn thần, tay chải vào mớ tóc ướt ròng của cô.

Trưa hôm kia tàu cao tốc quăng ba thằng người nhếch
Trang 41
 Yên Hoa có để lại dấu ấn gì trong bà không. Bà cười, tôi đã được tổng thống xoa bóp vai, rồi nói thêm, đừng đưa chi tiết đó lên báo, hay ho gì đâu. Cậu cũng cười, bảo xoa bóp chỗ khác mới kiêng kỵ chứ, chỉ vai thôi thì ăn thua gì, tay ông tổng thống ấy ra làm sao? Lệ bảo, có năm ngón dài ngắn khác nhau.

Mẹ tôi cũng đắt khách, tôi muốn gặp phải rút số ngồi chờ. Cao kể. Cậu hình dung cảnh một đứa tha thẩn đứng đợi trong lúc đàn ông dấn sâu dấn sâu vào mẹ nó. Mẹ dặn Cao gọi mình bằng cô, không phải ai ở Yên Hoa cũng biết mối quan hệ mẹ con của họ. Cô Diễm thường cho tiền và xoa đầu, nhưng không bao giờ ôm thằng  nhỏ. Buổi về ba nó đổ hết cơm đi, gầm gừ bảo mày gặp con đĩ đó cũng no rồi. Khỏi! Cao lơ đãng nói má ốm hơn lần trước, con đo eo thấy hụt mất một gang tay. Rất cân nhắc, nó không biết có nên nói đôi vú mẹ dường như đã nhẽo hơn một chút rồi.Thằng nhỏ đó bây giờ cũng không lớn hơn bao nhiêu về thước tấc. Lúc Cao ngước mặt lên nhìn trừng trừng vào những rui mè đã mục, cậu cảm giác con người này được ướp trong nước muối. Rắn chắc. Chai li. Ngồi gần nghe phảng phất vị mặn, không biết từ nước mất hay mồ hôi.

Chợ Yên Hoa ngày vắng. Ngồi trước cửa nhà tay, chuốt lại mi mắt là những cô gái có nước da 1anh mai mái, dù mập mạp, đầy đặn. 1u khều sườn cậu, phì cười chỉ vào những chữ “tươi, mới”, “giàu kinh nghiệm, giỏi chiều chuộng” bên dưới bảng hiệu Chiều Tím, Đài Trang... Anh ta còn chụp ảnh cái ba lô hầm hố của mình bên một tường
Trang 45
 sông này xa nhất về phía đông: nó nằm ở cùi chỏ của dải đất châu thổ.

Ba cây số trước khi sông Di ra biển, sông chỉ là con rạch quanh quanh giữa những cồn cát, đôi bờ là những bãi bần. Nó không có vẻ ra đi, mà nhận biển vào lòng. Nước sông mặn quắt, nắng càng lâu thì nước biển sẽ thè cái lưỡi dài nhằng của nó liếm vào sông hàng mấychục cây số. Bọn cậu mướn một chiếc ghe máy men từ cuối xóm ra tận cửa sông, nơi có thể nhìn được dòng nước phù sa đục ngầu trộn lẫn vào màu xanh của nước biển. Chiếc ghe máy đi chậm rãi trên lòng rạch đang buổi nước ròng. Bối nói hai ông cháu chủ ghe làm Bối nhớ cái truyện Rừng mắm của Bình Nguyên Lộc, dù ở đây nhiều bần, ít mắm. Thằng nhỏ đen thui, da mốc cởi trần mình chỉ dính cái quần cộc, mằn gối đầu lên mũi ghe. Thấp thỏm. Nơm nớp. Côi cút. Cậu chẳng giải thích được vẻ mặt lơ ngơ, phấp phỏng mà một đứa con nít lẽ ra không bao giờ có. Đằng sau lái, ông già cũng đen thui mốc cời chỉ quần cộc trên người. Cũng nơm nớp. Họ đưa khách ra tân cửa biển, chỗ một cồn cát nghe nói khá đẹp. Nước biển trong, tắm được. Người ta hay ra đó chơi, thằng nhỏ quảng cáo chỏn lỏn.

Hai bên bờ rạch là những cây bần lớp quỳ lớp đứng thành chòm, thành rừng. Cây lá thưa, cành rời nên có mọc dày cưng không thấy chen chúc, vẫn thấy những khoảng trống. Dầm chân trong sình lầy, mỗi cây là một đìu hiu họp lại làm rừng cũng là một rừng đìu hiu.. Ngửa mặt thấy phía trên những nhánh bần de ra lòng rạch là trăng chiều mỏng, gai gai lạnh. Như một cô con gái vừa qua cơn sốt, là người tựa cửa sổ ngó ra sân nắng.
Trang 47
 hơn hai chục gia đình nhận nuôi chúng. Một đôi vợ chồng bán rau quả ở Thới Lai mang thằng bé quấn khăn cháo lòng về. Hai mươi ngày sau họ trả lại vì nó không khóc một tiếng nào, nhưng lý do chính là những món tiền mà người có lòng trắc ẩn xúm vào cho cũng vãn.

- Trẻ con mà không khóc thì chắc không phải người.

Họ nói vậy và đứa nhỏ được chuyển qua tay một bà góa. Chuyện đó không lên báo vì báo phải chạy theo tin tức về những đứa trẻ bị bỏ rơi khác rồi. Những đứa bị thả thùng xốp trôi sông, -vứt trước cổng chùa, sân sau của nhà hàng thịt chó... Năm nó lên bốn, trong lúc len giữa những chiếc xe tải chờ qua trạm thu phí để bán mía, nước uống ướp lạnh, bà góa bị xe cấp cứu đâm gãy xương chậu. Bọn buôn bán lẻ ở trạm thu phí ai cũng hồ hởi bảo nay, nhờ xe cấp cứu đâm nên sẵn xe cấp cứu chở đi viện Nhờ trời, bọn người đó vẫn lạc quan ngay trong hoàn cảnh bi đát nhất. Nằm liệt giường một năm rưỡi sau thì bà chết vì dòi đã rúc đến xương. Quãng thời gian đó thằng nhỏ kiếm ăn dưới làn xe tải, tối về lấy kim tây xỏ xâu những con dòi lúc nhúc dưới lưng bà rồi đem hơ qua ngọn đèn dầu, nghe cháy khét thơm thơm. Sau một đợt thu gom, thằng bé được đưa vào trại. Nghe nói nó không hề khóc khi mẹ nuôi chết. Như chưa từng thóc khi bị đòn, khi lăn lóc ngoài đời, khi những cô gái của mình bỏ đi với người khác.

- Từ điển đời tôi không hề có chữ khóc.

Xu nói. Mớ tóc được buộc túm lại cũng không làm anh bớt hoang dã hơn. Chỗ vết sẹo vắt chéo giờ như con đường mòn lút giữa hai bờ lau sậy.

Sách cùng thể loại

Trải nghiệm cùng Anybooks.vn

Với mong muốn mang lại cho bạn đọc một điểm đến lý tưởng để mua sách với những trải nghiệm tốt nhất, Anybooks.vn chỉ tập trung vào sản phẩm sách với hàng chục ngàn đầu sách khác nhau. Bạn có thể dễ dàng và nhanh chóng tìm được những đầu sách như ý với ít thao tác nhất và ít thời gian nhất.
Đội ngũ tư vấn của Anybooks.vn với sự tận tâm và nhiệt tình luôn nỗ lực để sẵn sàng phục vụ các yêu cầu của bạn, và giúp bạn tìm ra những cuốn sách phù hợp nhất với nhu cầu đọc của mình.

Anybooks cảm ơn tất cả bạn đọc đã luôn ủng hộ và cam kết luôn phục vụ bạn hết mình!
Chao quy nha sach Anybooks.
Cảm ơn vì đã giải quyết đơn đặt hàng của chúng tôi nhanh chóng và đã giao sách đúng hẹn. Tôi rất vui vì ở VN có một nhà sách online uy tín và làm việc với phong cách hiện đại phục vụ nhanh, giống ở nước ngoài.
Chúng tôi sẽ thường xuyên đặt sách và sử dụng dịch vụ của quý của hang, xin hãy luôn nâng cao chất lượng và phong cách phục vụ để quý cửa hàng luôn được người tiêu dùng tin tuong xếp hàng uy tín nhất Việt Nam.
Chị Minh Hạnh (Công ty Hanoi BS Co.Ltd)