Giết con chim nhại

Giết con chim nhại ( (Tái bản 2013))

Tác giả:

Xuất bản: 2013

Nhà xuất bản: Văn Học

Nhà phát hành: Nhã Nam

Dạng bìa: Mềm

Khối lượng: 400 gram

  • Xem thêm các tác phẩm của Harper Lee
  • Hãy chọn chúng tôi để được
    • Phục vụ uy tín, tận tâm, chuyên nghiệp
    • Thanh toán khi nhận sách trên toàn quốc
    • Đầu sách phong phú, cập nhật nhanh

Giới thiệu

Xuất bản lần đầu năm 1960, ngay sau đó đoạt giải Pulitzer, được mệnh danh là một trong những tiểu thuyết hay nhất thế kỷ 20, từng được dịch ra 40 thứ tiếng và bán hơn 30 triệu bản trên thế giới. Cuối tháng 8 vừa qua, tác phẩm Giết con chim nhại (To Kill a Mockingbird) đã chính thức ra mắt độc giả Việt Nam.
 
Một chương u tối của lịch sử nước Mỹ
 
Lấy bối cảnh miền Nam nước Mỹ thập kỷ 60 của thế kỷ trước, nữ văn sĩ Mỹ Harper Lee đã khắc họa nên một mảnh đất đầy mâu thuẫn, căng thẳng về chủng tộc. Nhân vật chính của truyện, Tom Robinson, một người đàn ông da đen nghèo khổ đã bị vu khống là cưỡng hiếp Myella Ewell, một phụ nữ da trắng vốn đã chủ động mồi chài anh nhưng không thành nên vu cáo. Tom bị đem ra xét xử trước một bồi thẩm đoàn toàn người da trắng mang nặng tư tưởng phân biệt chủng tộc. Bị kết án oan ức, Tom đã bỏ trốn nhưng cuối cùng đã bị cảnh sát bắn chết.
 
Đề tài này không mấy xa lạ, có nhiều tác phẩm trước và sau này lấy nội dung tương tự. Trong bộ phim mới nhất của ngôi sao da đen Mỹ Denzel Washington cũng lấy bối cảnh miền Nam nước Mỹ (Texas) những năm 60, khán giả có thể chứng kiến các cuộc xét xử, thậm chí thiêu sống người da đen qua những phiên tòa kiểu như vậy.
 
Tuy nhiên, điều đã làm Giết con chim nhại trở nên nổi tiếng chính là cách mà Harper Lee đã thể hiện qua ngòi bút của mình. Bà đã khắc họa được sự thành kiến của những kẻ phân biệt chủng tộc tồn tại cả trong hệ thống cảnh sát và tòa án khiến người da đen không còn lối thoát dưới góc nhìn của một đứa bé 9 tuổi…
 
Nhưng câu chuyện không chỉ toàn một màu u ám, bên cạnh sự oan ức và tuyệt vọng của nhân vật chính, người đọc vẫn thấy được niềm hy vọng từ sự cảm thông và hiểu biết ở những đứa con của luật sư Atticus Finch. Nhân vật luật sư Atticus được đánh giá là một trong những sáng tạo đặc sắc nhất của tiểu thuyết Mỹ hiện đại.
 
Sống trong một xã hội phân biệt chủng tộc nhưng Atticus không ngả theo tư tưởng đó. Ông chấp nhận bào chữa cho Tom Robinson, một sự kiện gây chấn động lúc bấy giờ. Hình ảnh đẹp nhất của Atticus chính là cách mà ông đã dạy hai đứa con của mình.
 
Atticus đã nói với con rằng chúng có thể bắn bao nhiêu chim giẻ cùi xanh tùy thích nhưng không được giết con chim nhại. Vì chim nhại không bao giờ làm điều gì có hại, chúng mang đến niềm vui cho mọi người bằng tiếng hót từ tận trái tim. Thế nên, giết chim nhại là một tội ác. Ý nghĩa này được lặp đi lặp lại trong tác phẩm như thể hiện sự vô luân trong việc gán ghép và xử tội nhân vật chính vốn bị oan ức rõ ràng.
 
Đầu  tiên và cuối cùng
 
Giết con chim nhại là tác phẩm đầu tay và cũng là duy nhất của Harper Lee. Ngay khi tác phẩm ra đời, bên cạnh sự tôn vinh cùng những lời khen nồng nhiệt là không ít sự dè bỉu, chê bai thậm chí hăm dọa nhà văn do đã dám đụng đến một điều cấm kỵ. Nhất là thời điểm những năm 60 khi sự phân biệt chủng tộc còn khá nặng nề.
 
Chính vì thế nữ văn sĩ Harper Lee đã chọn lối sống ẩn dật, tránh xa những dèm pha của cuộc sống xung quanh, dù cuốn sách đã được phát hành đến hơn 30 triệu bản. Bà rời New York về sống ở Monroeville và im lặng suốt hơn 40 năm qua. Thậm chí, câu trả lời phóng viên của bà còn trở thành một huyền thoại: “Không chỉ bây giờ mà dù xuống địa ngục cũng không” (Not just no, but hell no).
 
Thậm chí, có lúc người ta còn tưởng bà đã chết như khi sách ra mắt tại Liên Xô năm 1977, người ta đã ca ngợi bà rằng: “Mặc dù không sống đến lễ sinh nhật lần thứ 50 nhưng kiệt tác của bà… sẽ mãi mãi thuộc về di sản văn học Mỹ”. Trong khi trên thực tế đến nay bà vẫn còn sống khá khỏe mạnh và vừa đón nhận Huân chương Tự Do do Tổng thống Mỹ trao tặng nhưng vẫn tiếp tục tránh né báo chí. Và một trong những bí ẩn lớn nhất của văn học vẫn tồn tại quanh Harper Lee, đó là vì sao bà không bao giờ viết tiếp.
 
Giết con chim nhại đã từng được chuyển thể thành phim và bộ phim này cũng nằm trong danh sách những tác phẩm điện ảnh hay nhất mọi thời đại. Sách cũng được đưa vào sách giáo khoa trong trường học Mỹ và được đánh giá là phản ánh trung thực, sống động nhất một phần trong lịch sử nước Mỹ hiện đại. Lời cảnh báo của tác phẩm về sự phân biệt đối xử không bao giờ cũ.

Tác giả

Đọc thử nội dung

Những nội dung dưới đây là xem trước một số trang của cuốn sách: Giết con chim nhại.
Các trang này có thể không liền nhau để đảm bảo bản quyền.
Trang 36
 "Đừng lo lắng chuyện đó, Walter," bố Atticus nói.

Khi tôi hỏi Jem hạn chế thừa kế là gì, và Jem mô tả nó như tình trạng bị kẹt đuôi trong một khe nứt, và tôi hỏi bố Atticus liệu ông Cunningham có trả tiền cho nhà mình không.

"Không trả bằng tiền," bố Atticus nói, "nhưng trước cuối năm họ sẽ trả. Con cứ để ý xem."

Chúng tôi đã để ý. Một sáng Jem và tôi thấy một đống củi ở sân sau. Sau đó một bao hạt hồ đào nằm ở bậc thềm sau nhà. Giáng sinh là có một thùng dây leo và cây ô rô để trang trí. Mùa xuân đó chúng tôi thấy có một bao đầy rau củ cải, bố Atticus nói ông Cunningham đã trả cho bố quá nhiều.

"Sao ổng lại trả cho bố nhu vậy?" Tôi hỏi.

"Vì đó là cách duy nhất ông ấy có thể trả cho bố. Ông ấy không có tiền."

"Nhà mình có nghèo không, bố Atticus?"

Bố Atticus gật đầu. "Mình có nghèo."

Mũi Jem nhăn lại. "Mình có nghèo như nhà Cunningham không?"

"Không hẳn. Nhà Cunningham là dân nông thôn, là nông dân, và vụ sập tiệm chứng khoán giáng vào họ mạnh nhất 8"

Bố Atticus nói những người có tay nghề đều nghèo bởi vì các nông dân nghèo. Vì hạt Maycomb là hạt nông nghiệp, bác sĩ, nha sĩ và luật sư khó kiếm được những đồng năm xu và mười xu. Việc hạn chế thừa kế chỉ là một phần trong những ưu tư cho ông Cunningham. Những cánh đồng không bị hạn chế thừa kế đã được cầm cố gần hết 
Trang 47
 "Ăn với nói! Họ là ai thì đâu thành vấn đề, bất cứ ai đặt chân đến nhà này đều là bạn cô, và đừng để tôi bắt gặp cô xét nét cung cách của họ theo kiểu kiêu kỳ này nữa nghe! Họ nhà cô có thể khá hơn họ nhà Cunningham, nhưng đó đâu phải lý do cho cô làm nhục họ - nếu cô không cư xử phù hợp để được ăn tại bàn, thì cô có thể xuống đây và ăn trong bếp đi!"

Calpurnia đẩy tôi qua cánh cửa đung đưa sang phòng ăn bằng một cú phát đau điếng. Tôi lấy đĩa thức ăn của mình và xuống ăn trong nhà bếp, dù sao tôi cũng mừng là không bị bẽ mặt khi phải đối mặt với họ lần nữa. Tôi bảo Calpurnia hãy chờ đó, tôi sẽ cho bà biết: một ngày nào đó khi bà lơ đi, tôi sẽ bỏ đi và nhảy xuống chỗ nước xoáy Barker và rồi bà sẽ hối tiếc. Ngoài ta, tôi nói thêm, bà đã làm tôi gặp rắc rối bữa nay: bà đã dạy tôi viết và tất cả là lỗi của bà. "Dẹp cái trò nhặng xị của cô đi," bà nói.

Jem và Walter trở lại trường trước tôi: việc ở lại sau để nói với bô Atticus về việc bất công quái ác của Calpurnia khiến tôi phải chạy nước rút một mình ngang nhà Radley. "Dù sao bà ấy cũng thích Jem hơn con," tôi kết luận, và gợi ý rằng bố Atticus nên nhanh chóng tống khứ bà ta đi.

"Con có bao giờ nghĩ rằng Jem không làm bà ấy lo lắng bằng nửa con không?" Giọng bố Atticus đanh lại. "Bố không có ý định đuổi bà ấy, bây giờ và cả sau này nữa. Chúng ta không thể sinh hoạt một ngày mà không có Calpurnia, con có bao giờ nghĩ đến điều đó không? Con có nghĩ là Calpurnia đã làm bao nhiêu chuyện cho con chưa, và con hãy quan tâm đến bà ấy, hiểu chưa?"

Tôi trở lại trường và thấy căm ghét Calpurnia cho đến khi một tiếng hét bất ngờ phá vỡ những oán hờn của tôi
Trang 52
 Burris có vẻ như sợ thằng bé cao bằng nửa nó, và cô Caroline lợi dụng sự do dự của nó. "Burris về nhà đi. Nếu không cô sẽ gọi hiệu trưởng," cô nói. "Dù sao cô cũng phải báo cáo vụ này."

Thằng nhóc khịt mũi và lừ đừ tiến về phía cửa.

Khi đã yên tâm là không ai có thể đuổi được nữa, nó quay lại nạt lớn, "Báo cáo mặc xác cô. Chẳng có mụ giáo viên mũi thò lò bào có thể bắt tôi làm bất cứ chuyện gì! Cô chẳng buộc tôi phải đi chỗ nào được đâu, cô giáo. Cô hãy nhớ rằng cô chẳng bắt được tôi phải đi đến chỗ nào đâu!"

Nó chờ đến khi nó chắc là cô khóc, rồi mới lê bước ra khỏi trường.

Ngay sau đó chúng tôi vây quanh bàn cô, cố bằng mọi cách để an ủi cô. Nó thực là một đứa xấu xa.. hèn hạ..... cô không cần phải dậy những đứa như nó... đó không phải là cách ứng xử của Maycomb. Cô Caroline, cô đừng buồn nữa, sao cô không đọc cho tụi em nghe một câu chuyện nào đó? Chuyện con mèo sáng nay thật hay...

Cô Caroline mỉm cười, chùi mũi, nói, "Cảm ơn các em," bảo chúng tôi về chỗ, mở sách ra và làm mê hoặc cả lớp một này bằng một câu chuyện kể dài về con cóc sống trong tòa lâu đài.

Khi tôi đi ngang qua nhà Radley lần thứ tư trong ngày đó-hai lần chạy như bay-thì sự rầu rĩ của tôi càng trở nên sâu đậm hơn cho phù hợp với ngôi nhà. Nếu tháng ngày còn lại của năm học cũng đầy chuyện ly kỳ như ngày đầu tiên này, thì có lẽ khá thú vị, nhưng viễn cảnh trải qua chín tháng nhịn đọc và viết khiến tôi nghĩ đến chuyện bỏ trốn.

Cho đến chiều tối phần lớn những kế hoạch giang hồ của tôi đã xong, khi tôi và Jem đua nhau chạy trên vỉa hè

Trải nghiệm cùng Anybooks.vn

Với mong muốn mang lại cho bạn đọc một điểm đến lý tưởng để mua sách với những trải nghiệm tốt nhất, Anybooks.vn chỉ tập trung vào sản phẩm sách với hàng chục ngàn đầu sách khác nhau. Bạn có thể dễ dàng và nhanh chóng tìm được những đầu sách như ý với ít thao tác nhất và ít thời gian nhất.
Đội ngũ tư vấn của Anybooks.vn với sự tận tâm và nhiệt tình luôn nỗ lực để sẵn sàng phục vụ các yêu cầu của bạn, và giúp bạn tìm ra những cuốn sách phù hợp nhất với nhu cầu đọc của mình.

Anybooks cảm ơn tất cả bạn đọc đã luôn ủng hộ và cam kết luôn phục vụ bạn hết mình!
Chao quy nha sach Anybooks.
Cảm ơn vì đã giải quyết đơn đặt hàng của chúng tôi nhanh chóng và đã giao sách đúng hẹn. Tôi rất vui vì ở VN có một nhà sách online uy tín và làm việc với phong cách hiện đại phục vụ nhanh, giống ở nước ngoài.
Chúng tôi sẽ thường xuyên đặt sách và sử dụng dịch vụ của quý của hang, xin hãy luôn nâng cao chất lượng và phong cách phục vụ để quý cửa hàng luôn được người tiêu dùng tin tuong xếp hàng uy tín nhất Việt Nam.
Chị Minh Hạnh (Công ty Hanoi BS Co.Ltd)